CategoriesBài viết đầu tư

Những điểm chung của Buffett và Soros

Warren Buffett và George Soros đều khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng và họ cùng làm nên những gia tài trị giá hàng chục tỷ đô la chỉ bằng việc đầu tư.

Tuy nhiên, sự nghiệp của hai người lại trái ngược và mâu thuẫn với nhau như mặt trăng mặt trời. Buffett dùng tiền mặt để mua những doanh nghiệp được định giá thấp hơn đáng kể so với giá trị thực của chúng hoặc những doanh nghiệp tuyệt vời và rồi sở hữu chúng vĩnh viễn; còn Soros nổi tiếng nhờ những vụ mua bán khống lồ và chớp nhoáng tại các thị trường tiền tệ.

Vậy giữa 2 con người trái ngược và đầy tài năng này có thể tồn tại những điểm chung nào?

• Cả Warren Buffett và George Soros đều phản đối việc đa dạng hóa danh mục đầu tư.

• Cả hai đều sẽ nói với bạn rằng việc dự đoán động thái tiếp theo của thị trường hay của nền kinh tế gần như vô ích trong đầu tư.

• Cả hai cùng không tập trung hết vào việc tìm kiếm lợi nhuận từ các vụ đầu tư, mà thực tế động lực chính của họ là phát triển bản thân.

• Họ cũng không tin rằng để có lợi nhuận lớn thì nhất thiết phải chấp nhận rủi ro lớn. Họ coi việc bảo toàn vốn là một đức tin.

• Cả Buffet và Soros đều cho rằng trong đầu tư, số lần quyết định đúng không quan trọng bằng việc khi bạn đúng thì bạn kiếm bao nhiêu tiền và khi bạn sai thì bạn mất bao nhiêu.

• Cả hai đều ủng hộ việc ít đắt cược và sẽ đặt cược rất lớn nếu thấy một cơ hội đầu tư thực sự hấp dẫn.

• Cả hai đều thừa nhận việc bản thân mắc sai lầm là điều khó tránh khỏi, họ dũng cảm chấp nhận sai lầm và đúc rút từ nó.

• Và cuối cùng thì họ đều không đọc tất cả những bài nghiên cứu, báo cáo… mà các công ty chứng khoán công bố!

Dĩ nhiên bạn và 2 siêu phẩm phía trên là 3 cá thể hoàn toàn khác biệt. Bạn không thể coppy nguyên những gì họ làm. Tuy nhiên chúng ta phải đồng ý rằng: Có nhiều con đường để dẫn đến thành công, nhưng nếu như những con đường đó giao nhau tại một số điểm thì ắt những điểm đó chúng ta phải chú ý nếu chúng ta muốn tìm ra một con đường thành công cho riêng mình.

CategoriesBài viết đầu tư

Hãy ngưng ảo tưởng về Warren Buffet

Xin bắt đầu ngày hôm nay bằng một câu chuyện vui.

Có một chú tài xế nọ, làm việc cho một ông giáo sư hàn lâm đã lâu. Chú thường chở ông đi khắp các hội thảo trên đất nước. Ngồi trên xe, ông giáo sư thường nhẩm đi nhẩm lại bài thuyết trình trong hội thảo của mình. Ông nhẩm nhiều đến nỗi mà chú lái xe cũng thuộc làu làu bài giảng.

Một hôm, chú mạnh miệng hỏi giáo sư : “Ngài thuyết trình bài này 1 buổi thì được bao nhiêu tiền thưa ngài”. Giáo sư trả lời “2.000 USD anh ạ”. Chú lái xe trầm trồ “Bằng 4 tháng lương của con thưa ngài” Rồi anh đưa ra 1 đề nghị “Con lái xe cho ngài đã lâu, nhờ vậy con đã thuộc được bài giảng của ngài. Nay ngài có thể cho con thuyết trình buổi sau thay ngài được không?” Giáo sư im lặng 1 chút rồi mỉm cười gật đầu.

Buổi thuyết trình hôm sau, chú lái xe ăn vận như 1 ông giáo sư và lên thuyết trình. Vì đã thuộc làu làu nên chú dễ dàng trình bày y hệt những gì ông giáo sư vẫn hay nói. Chú vừa thuyết trình xong thì cả hội trường vỗ tay tán thưởng.

Phần tiếp theo là phần hỏi đáp. Nhiều người tham gia bắt đầu đặt câu hỏi. Dĩ nhiên là chú lái xe trong bộ dạng giáo sư không thể trả lời được, vì những câu hỏi này không có trong những gì ông giáo sư thường hay đọc trên xe. Chú im lặng trên sân khấu 1 lát, mọi thứ trở lên nặng lề vô cùng, cho đến khi nữ MC tài năng Maria Ozawa xuất hiện và ……

Khi đọc câu chuyện này tôi đã giật mình, tôi thấy mình trong câu chuyên đó. Tôi thấy mình đã từng là chú lái xe và cả 2 đều giống như 2 con vẹt không hơn không kém. Chú lặp lại điều ông giáo sư đã nói không sai câu nào và tôi thì “ra rả” khắp nơi về triết lý đầu tư của Warren Buffet như thể tôi là một cỗ máy ghi âm siêu đẳng. Có lẽ lúc đó tình yêu mà tôi dành cho Warren Buffet là quá lớn, lớn đến lỗi tôi quên cả việc tôi và ông là 2 con người quá khác xa nhau.

Lúc mới vào nghề, nhìn tỷ suất lợi nhuận của Buffet, tôi bị choáng ngợp, nó quả thực phi thường. Tuy nhiên sau này tôi mới hiểu ra rằng, cách mà Buffet ghi nhận lợi nhuận khác hoàn toàn với tất cả những nhà đầu tư khác, trong đó có cả tôi. Berkshire Hathaway ghi nhận lợi nhuận theo “phương pháp vốn chủ sở hữu” còn những nhà đầu tư như tôi thì lại ghi nhận theo“phương pháp giá gốc”. Đơn giản hơn thì một phương pháp bạn sẽ tính tỷ suất lợi nhuận theo giá thị trường, còn một phương pháp thì không.

Chính vì thế giá cổ phiếu tăng giảm trên thị trường không được ghi nhận vào lợi nhuận của Berkshire Hathaway. Cái mà công ty này ghi nhận vào báo cáo tài chính của mình là sự tăng trưởng giá trị sổ sách ở những công ty mà họ đầu tư. Chuẩn mực kế toán không cho phép bạn làm điều này nếu bạn nắm giữ dưới 20% quyền biểu quyết của công ty đó. Tuy nhiên Berkshire Hathaway thì có thể, bởi họ đã chứng minh qua lịch sử được rằng “họ mua doanh nghiệp và nắm giữ vô thời hạn”.

Đến đây bạn đã hiểu tại sao Buffet lại quyết định đóng cửa Buffett Partnership vào năm 1969 và tập trung vào Berkshire Hathaway rồi đúng không, bởi ông muốn tận dụng chính sách kế toán trước khi thị trường bước vào đợt suy thoái. Và bạn cũng đã biết tại sao Buffet lại kiếm lời được cả ở những giai đoạn thị trường lao dốc rồi đúng không, bởi công ty ông không ghi nhận lợi nhuận theo giá cổ phiếu, thứ mà những nhà đầu tư như chúng ta bắt buộc phải làm. Và bạn cũng hiểu tại sao quý 1 vừa rồi Berkshire lần đầu tiên sau 9 năm bị lỗ và Warren Buffett không ngừng than vãn về việc thay đổi nguyên tắc kế toán của Mỹ sẽ tạo ra “một cơn ác mộng” đối với Berkshire Hathaway của ông rồi đúng không?

Tựu chung lại thì những lời khuyên của Warren Buffett về đầu tư dài hạn phần nhiều là vô dụng đối với chúng ta. Những con người không thể ghi nhận tỷ suất lợi nhuận của mình theo phương pháp vốn chủ sở hữu giống ông.

Vậy chúng ta có nên làm như Warren Buffet, nắm giữ cổ phiếu vô thời hạn và tự cho mình là chủ doanh nghiệp?

Tôi nghĩ là được, nếu ai đó có đủ 3 tố chất: (1) Lượng tiền đủ lớn để mua trên 20% quyền biểu quyết của một công ty, thứ có thể giúp chúng ta ghi nhận khoản đầu tư như một người chủ sở hữu thực sự, không còn e sợ với sự sụt giảm giá cổ phiếu trong ngắn hạn, (2) Có đủ trình độ chuyên môn để hiểu biết về ngành nghề, doanh nghiệp, đội ngũ nhân sự tại công ty mình đang đầu tư, và thứ (3) Bản tính trời sinh đã có khả năng “kiên trì, chăm chỉ một cách nhàm chán”.

Bạn có được mấy tố chất ở trên? Có bao giờ bạn tự hỏi rằng mình hiện tại đã nắm giữ trên 20% quyền biểu quyết của công ty mà bạn đầu tư chưa? Bạn có tiếng nói trong công ty đó không? Ban lãnh đạo coi bạn là Investor là Partner? Cái bạn quan tâm hàng đầu là giá thị trường hay giá trị sổ sách? Nếu lợi nhuận của doanh nghiệp tăng nhưng giá cổ phiếu lại giảm mạnh thì con của bạn có mất sữa, nhà đầu tư của bạn có bỏ đi, và vợ của bạn thì có chắc chắn là không càm ràm gì không?……. Tự kỷ ám thị bằng câu nói “tôi là chủ sở hữu, tôi là chủ sở hữu, điều tôi cần làm là nắm giữ doanh nghiệp mãi mãi” cũng chỉ làm chúng ta thêm nguy hiểm cho mình mà thôi. Không tin à, nhấc điện thoại lên và gọi doanh nghiệp đi, xem họ cho bạn thứ gì?

Còn về phía tôi, tôi tự biết mình chưa có cả 3 tố chất trên, chính vì thế tôi sẽ sống và làm việc như Warren Buffet những giai đoạn trước năm 70, đi tìm những mẩu xỉ gà hút dở. Tôi học cũng sẽ học theo cách của CANSLIM, quan tâm đến cả dòng tiền, tôi tự nhủ với mình rằng cổ phiếu tốt là cổ phiếu tăng giá, doanh nghiệp có tốt đến mấy mà cổ phiếu không tăng giá, tôi cũng khốn khổ. Tôi không cố biến mình thành Warren Buffet của bây giờ, ông và tôi của hiện tại quá khác xa nhau.

Sau này tôi cũng sẽ lớn dần và rồi tôi cũng sẽ phải thay đổi phương pháp đầu tư của mình, giống như ông đã thay đổi qua 3 giai đoạn của cuộc đời mình, còn hiện tại, tôi chỉ là ông của nhưng năm 60, một nhà đầu tư nghèo và thiếu hiểu biết!

Nhiệm vụ bây giờ của tôi là không ngừng đọc, học và đi mỗi ngày!

P/s: Trong bài viết có một số thuật ngữ kế toán, sẽ khó khăn để hiểu với người mới, hãy đọc bài viết dưới đây nếu bạn muốn hiểu hơn về những vấn đề này.

Cách thức ghi nhận khoản mục đầu tư tài chính

CategoriesBài viết đầu tư

Trong đầu tư ngay cả Warren Buffett cũng không hoàn hảo

Nhắc đến Warren Buffett người ta nghĩ ngay đến nhà đầu tư thành công và nổi tiếng nhất mọi thời đại. Với khả năng lựa chọn cổ phiếu thiên tài, ông được mệnh danh là “nhà tiên tri xứ Omaha”, là vị lãnh tụ vĩ đại của phong trào đầu tư giá trị tăng trưởng. Thế nhưng, không phải mọi quyết định đầu tư của Buffett đều chính xác.

Nói ra chắc bạn khó tin được rằng Berkshire Hathaway, một trong những công ty thành công nhất nước Mỹ trong 50 năm qua, được nhà đầu tư nổi tiếng Warren Buffett điều hành, đứng thứ tư trong số những công ty giá trị nhất thế giới với vốn hóa lên tới 420 tỷ đô, sở hữu 340,000 nhân viên và giá cổ phiếu tình ra tiền Việt lên tới hơn 4 tỷ đồng/ cổ phiếu, tương đương một căn hộ lại chính là nỗi ám ảnh và sai lầm lớn nhất mà Buffett đã làm.  

Buffett bắt đầu mua Berkshire Hathaway vào những năm 1960 nhưng nguồn gốc của công ty này lại là một doanh nghiệp dệt may có tên gọi Valley Falls. Valley Falls được sáng lập năm 1839 tại Rhode Island bởi Oliver Chace. Năm 1852 Oliver Chace qua đời,  con trai của ông và những người khác tiếp tục điều hành Valley Falls nhiều thập kỷ sau đó. Năm 1955, công ty sáp nhập với công ty sản xuất Hathaway và cái tên Berkshire Hathaway chính thức ra đời.

Sau khi sáp nhập, Berkshire Hathaway được điều hành bởi Seabury Stanton (người là một trong những tác nhân khiến Buffett quyết tâm sở hữu bằng được Berkshire Hathaway). Để đối phó với sự cạnh tranh, Stanton quyết tâm hiện đại hóa toàn bộ. Ông cho lắp đặt những máy se chỉ mới, mua mới các khung dệt vải, làm cho chúng có thể hoạt động nhanh hơn và khiến các nhà máy hoạt động hết công suất. Thế nhưng, Stanton vốn chỉ có chuyên môn trong việc sản xuất, ông không có một chút khái niệm nào về tài chính, dù là nhỏ nhất.

Điều gì đến thì cũng phải đến, cái mà Stanton quan tâm duy nhất chỉ là làm cách nào để nhà máy tiếp tục hoạt động. Vì thế, ông tiếp tục đổ tiền vào nhà máy, trong khi giá cả đầu ra không ngừng lao dốc khi vì sự cạnh tranh ngày càng gay gắt hơn. Năm 1962, năm mà công ty hoàn tất việc hiện đại hóa, cũng là lúc nó phải gánh chịu khoản lỗ khổng lồ lên đến 2.2 triệu đô la. Giá cổ phiếu của Berkshire Hathaway giảm không phanh chỉ còn chưa đầy 8$/ cổ phiếu.

Học trò cưng của Graham thì tất nhiên sẽ không để quên Berkshire Hathaway, ngay lập tức Buffett có mặt, theo tính toán của ông thì giá trị thực của công ty phải là 16.5 đô la, cái giá 8 đô la là một món hời hấp dẫn và ông quyết định mua vào ngay cả khi ngành công nghiệp dệt sợi đang gặp khó khăn.

Điều làm ông tin tưởng mãnh liệt hơn nữa vào quyết định của mình đó chính là ông nhận thấy mỗi khi công ty đóng cửa hoặc thoái vốn tại một nhà máy, nó thường mua lại cổ phiếu của chính mình và  Berkshire Hathaway đang làm điều này.

Buffett luôn hòa đồng và tôn trọng con cháu của Chace, những người vẫn tiếp tục làm việc tại Berkshire Hathaway nhưng lại có bất đồng mạnh mẽ với Stanton. Ông nói: “Năm 1964…tôi trở lại công ty và đến thăm người quản lý, ông Seabury Stanton. Ông ấy nhìn tôi và nói: “Ngài Buffett. Chúng tôi vừa bán một vài nhà máy. Chúng tôi đang có một số tiền thừa. Tôi muốn thương lượng với ông về việc mua lại cổ phiếu. Với mức giá nào, ông sẽ đồng ý bán lại cổ phần của mình? Và tôi trả lời, “11.5 USD”… Sau đó tôi quay về Omaha.

Vài tuần sau đó, tôi mở mail và thấy lời chào mua từ Berkshire Hathaway… Mức giá mà ông ta ghi chỉ là 11 và 3/8 USD. Ông ta đã hạ mức giá mua 1/8 USD. Nếu mức giá trong thư là 11.5 USD, tôi sẽ bán lại cổ phần của mình. Nhưng điều đó làm tôi phát điên lên. Tôi bắt đầu thu mua cổ phiếu để giành quyền kiểm soát công ty và sau đó sa thải Stanton”.

Khi Warren Buffett dồn hết toàn bộ số tiền của mình và cổ đông để kiểm soát Berkshire Hathaway vào năm 1965 thì đó cũng là lúc Stanton ra đi. Con người kiêu hãnh của vùng New England ra đi mang theo linh hồn của nghành dệt may ở Berkshire Hathaway đi vào dĩ vãng. Những năm sau đó Berkshire Hathaway gặp khó khăn nghiệm trọng, giá cổ phiếu tiếp tục giảm sâu hơn nữa và Buffett bắt đầu nghĩ đến chuyện bán khoản đầu tư này, chấp nhận thua lỗ.

Tuy nhiên điều đáng buồn là mặc dù đã sẵn sàng nhượng bộ với mức giá ưu đãi nhưng không ai sẵn sàng mua lượng cổ phiếu quá lớn của ông. Buffett bị kẹp lại tại Berkshire Hathaway và không thể thoát ra được.   Nhận ra sai lầm của mình, Buffett không tiếp tục tái đầu tư vào ngành dệt sợi nữa mà bắt đầu tìm hướng đi mới.

Năm 1967, ông mở rộng sang các lĩnh vực kinh doanh khác, tận dụng số tiền nhàn rỗi của công ty để sửa chữa chính sai lầm của mình. Ban đầu, ông thu mua các công ty bảo hiểm và sau đó là một loạt các doanh nghiệp khác nhau, bao gồm công ty bán lẻ Nebraska Furniture Mart, See’s Candies, Oriental Trading, chuỗi cửa hàng kem Dairy Queen, nhà sản xuất nội y Fruit of the Loom, hãng đường sắt Burlington Northern, hãng đầu tư Brazil 3G, hãng sản xuất sốt cà chua Heinz… Buffett thừa nhận việc theo đuổi ‘những cơ hội’ để cải thiện và mở rộng bộ phận dệt may trong suốt hai thập kỷ là “điều ngớ ngẩn” nhất mà ông từng làm.

Nhà đầu tư huyền thoại đã không nhận thức được ngay rằng, ngành dệt may thời đó sẽ liên tiếp ở trong cảnh thua lỗ và Berkshire Hathaway là một vũng lầy đối với chính ông và nhà đầu tư của ông.

Năm 1985 Buffett chính thức dừng các hoạt động liên quan dệt may và chuyển trụ sở Berkshire về quê hương của ông, Omaha.

Vì thế, Berkshire Hathaway giờ đây được biết đến như là một tập đoàn mà lượng tiền của nó luôn được chủ động phân bổ vào những nơi mang lại lợi nhuận cao nhất.

Hồi tưởng lại câu nói của Buffett: “Tôi không cần nhảy qua một hàng rào cao 2 mét, tôi chỉ tìm bức rào cao 30 cm để có thể bước qua”. Tôi lại ngẫm trong đầu mình, đến cha tổ của đầu tư giá trị tăng trưởng còn đôi lúc bỏ quên triết lý của mình thì những người bình thường việc một giây phút nào đó đi lạc “triết lý đầu tư” là điều khó tránh khỏi.

Cái quan trọng không phải là tôi ép mình luôn đúng trong mọi quyết định, cái quan trọng là tôi phải biết đứng lên tìm giải pháp và rút ra bài học sau mỗi lần vấp ngã, không ai hoàn hảo đến lỗi không mắc sai lầm.

Cảm ơn Buffett về hành trình của cuộc đời ông!

error: Nội dung đã được bảo vệ!