CategoriesBài viết đầu tư

10 dấu hiệu báo trước sự sụp đổ của doanh nghiệp

Nhận kết quả khám tổng quát của Vinmec, tôi lững thững bước vào phòng tư vấn của bác sỹ. Cũng như mọi lần lại là cái checklist quen thuộc về đủ các loại xét nghiệm. Trong đầu với hàng tá thứ phải suy nghĩ thời gian đâu mà chú ý mấy cái tờ giấy ấy.

“Máu nhiễm mỡ”, lời bác sỹ vang lên, tôi không mấy chú ý vì đã quá quen thuộc rồi, đã 3 năm nay chưa có gì mới cả. Im lặng một hồi chăm chú nhìn tờ giấy, liếc tôi vài cái như thế để lấy thêm thông tin, vị bác sĩ với cặp mắt kiếng tụt sát xuống sống mũi nói: “tim có vấn đề”.

Chết thật, cái này thì tôi run thật rồi, kiểu như đối với tôi tim là thứ tối kỵ ấy. Giọng run run tôi hỏi bác sỹ về vấn đề của mình. Tôi mới chỉ có 1 vợ và 1 con, tôi muốn phải có số 2 cơ, …… Vẫn cái phong thái điềm tĩnh đến vô tình ấy, bác sỹ chốt hạ câu “Cần quan sát thêm, lo tập thể dục, mọi thứ đều ổn” và rồi hướng dẫn tôi xem cái checklist, nói tôi về đối chiếu chỉ số qua các năm để xem tình hình.

Về nhà tôi lật hết những thông số của những năm trước ra và xem chăm chú, chỗ nào không hiểu tôi call lũ bạn làm bác sỹ của mình. May mắn là bình thường tôi hướng dẫn tận tình tụi nó trong mảng đầu tư nên bây giờ tụi nó thông não mình nhiệt tình không kém.

Tựu lại, Qua cảm ơn anh em đã bên Qua lúc hiểm nghèo nhất. Để tỏ lòng cảm ơn, Qua xin hậu tạ lại anh em một cái checklist bên đầu tư, 10 gạch đầu dòng này sẽ giúp anh em thiện lành có thêm cơ sở để phát hiện những doanh nghiệp đang lâm “trọng bệnh”. Qua tin anh em sẽ cần nó giống như Qua cần cái checklist thông số sức khỏe vậy.

1️⃣ Đầu tiên anh em nên cẩn thận với những doanh nghiệp có sự mất cân đối dòng tiền trong thời gian dài.

Một doanh nghiệp sẽ có 3 dòng tiền vào ra. Dòng tiền từ hoạt động kinh doanh, dòng tiền tài chính và dòng tiền đầu tư. Cái tôi muốn thấy nhất là dòng tiền từ hoạt động kinh doanh phải thường xuyên dương một cách hợp lý. Dòng tiền này mạnh mẽ sẽ giúp doanh nghiệp có tiền trả bớt những nghĩa vụ từ dòng tiền tài chính và có thêm động lực tích lũy phương tiện sản xuất trong hoạt động đầu tư.

Continue reading
CategoriesBài viết đầu tư

5 “góc khuất” của báo cáo tài chính

Báo cáo tài chính là công cụ tốt nhất để nhà đầu tư và nhà quản trị đưa ra các quyết định kinh doanh của mình. Tuy nhiên trong khi thế giới không ngừng thay đổi hàng trăm năm qua thì báo cáo tài chính và chuẩn mực lại quá chậm chạm trong việc thay đổi để thích nghi với môi trường mới. Có những ý kiến còn cho rằng báo cáo tài chính dường như đang ngày càng mất tác dụng.

Vậy đâu là những lý do đã làm bộ tài liệu quan trọng bậc nhất này đứng trước nguy cơ bị “thất sủng” trong mắt các nhà đầu tư. Với kinh nghiệm đầu tư 10 năm tại Việt Nam cùng với khoảng thời gian làm tư vấn các doanh nghiệp niêm yết, tôi cho rằng có 5 “góc khuất” khá lớn mà BCTC hiện nay vẫn gặp phải, dĩ nhiên là sẽ có nhiều vấn đề nữa cần xử lý, nhưng trong phạm vi bài viết tôi ưu tiên nhất 5 vấn đề này.

 Đầu tiên Báo cáo tài chính không thể hiện hết giá trị của các tài sản vô hình

Còn nhớ năm 2012, truyền thông đưa tin Kinh Đô ghi nhận thương hiệu của mình vào tài vô hình của công ty, việc làm này sau đó bị kiểm toán lưu lý là trái với chuẩn mực kế toán tại Việt Nam. Kiểm toán cho rằng: “Kinh Đô đã cố tình ghi nhận giá trị thương hiệu vào tài sản với mục đích làm tăng tổng tài sản, tăng vốn chủ sở hữu”. Bạn có cho rằng thương hiệu Kinh Đô  chỉ “đáng giá 0 đồng” trên tài sản?

Tương tự giá trị thương hiệu, BCTC sẽ không thể hiện hoàng loạt những tài sản vô hình đang thực sự đem lại sức mạnh cho doanh nghiệp, chẳng hạn như tệp khách hàng, mạng lưới quan hệ, năng lực ban lãnh đạo, trình độ công nghệ, ……. những tài sản này là thứ mà mọi doanh nghiệp đều thèm muốn và trong nhiều trường hợp còn quan trọng hơn rất nhiều so với những tài sản đang kê khai trên BCTC.

Chẳng hạn như trong trường hợp của Vinamilk (VNM), công ty sữa là biểu tượng cho sự thành công của doanh nghiệp Việt Nam. Sức mạnh của Vinamilk nằm ở chính những tài sản vô hình như thương hiệu, năng lực ban lãnh đạo, hệ thống quản lý và sâu trong đó chính là văn hóa doanh nghiệp. Tuy nhiên BCTC của VNM không phản ánh những tài sản này và chắc chắn nếu chỉ nhìn vào BCTC của VNM để ra quyết định thì nhà đầu tư sẽ nhanh chóng mắc sai lầm.

Tiếp đến là sự sai lệch giữa giá trị sổ sách và giá trị thị trường

Vấn đề thứ hai nằm ở chính việc áp dụng “nguyên tác giá gốc” khi xây dựng số liệu trên báo cáo tài chính. Theo nguyên tắc này, giá trị của tài sản không hề liên hệ đến hiệu quả sử dụng tài sản hay giá trị thị trường của tài sản qua thời gian, mà chỉ là toàn bộ số tiền doanh nghiệp đã chi ra để sở hữu tài sản đó. Nguyên tắc này chỉ mất đi khi doanh nghiệp chuyển giao quyền sở hữu hoặc đánh giá lại tài sản với mục đích góp vốn kinh doanh.

Để dễ hiểu hơn bạn có thể hình dung về một công ty A sở hữu mảnh đất 1000m2 mặt tiền đường Nguyễn Huệ. Khi nhà đầu tư đọc BCTC của công ty A này, giá trị mảnh đất ghi trên giấy tờ là 50 tỷ, hay giá trị ghi sổ của mảnh đất này là 50 triệu cho mỗi m2. Bạn có nghĩ rằng ở đường Nguyễn Huệ, con đường sôi động bậc nhất Sài Gòn lại có mặt tiền nào giá 50 triệu/m2. Nó quá phi thực tế, nhưng BCTC là thế, phải làm theo chuẩn mực, đó là còn chưa kể đến nhiều doanh nghiệp cố tình ẩn đi những thông tin này để cổ đông không thể tra ra nổi.

Việc ngày càng phụ thuộc nhiều hơn vào các ước tính kế toán cũng là điểm chết người

Ước tính kế toán bạn có thể đơn gián là kế toán viên sẽ lấy giá trị gần đúng của một chỉ tiêu trên BCTC, giá trị này được ước tính “một cách chủ quan” trong trường hợp thực tế đã phát sịnh nhưng chưa có số liệu chính xác. Những khoản mục thường được ước tính là các khoản dự phòng, các khoản trích khấu hao tài sản cố định, chi phí trả trước, giá trị sản phẩm dở dang, doanh thu ghi nhận trước, doanh thu theo đồng xây dựng dở dang, lợi thế thương mại,…. Điều đáng nói là một số khoản ước tính này sẽ làm thay đổi toàn bộ cục diện tình hình kinh doanh của công ty. Chính vì vậy, tính tin cậy của các ước tính kế toán là một vấn đề tương đối nan giải.

Ví dụ điển hình cho tình huống này là trường hợp CTCP Đầu tư Apax Holdings (HOSE: IBC) của Shark Thủy, một người không xa lạ với giới trẻ Việt Nam. Năm 2017 IBC tăng vốn gấp đôi và đồng thời ghi nhận tới 630 tỷ đồng lợi thế thương mại, chiếm tới 1/3 tổng tài sản của công ty. Được biết, lợi thế thương mại phát sinh của IBC chủ yếu là do công ty mua chi phối anh ngữ Apax English với giá cao. Điều đáng nói là 630 tỷ đồng chênh lệch do “ước tính” này sẽ được phân bổ trong 10 năm vào chi phí của IBC, tức mỗi năm cổ đông của IBC sẽ phải gánh 63 tỷ đồng. Vậy lý do gì để IBC ước tính giá trị của  anh ngữ Apax ở mức cao hư vậy so với giá phí hợp nhất?

Bỏ qua hàng hoạt thông tin quan trọng với nhà đầu tư

Công ty ký hợp đồng với hàng loạt khách hàng mới, công ty triển khai một loạt sản phẩm mới hay đôi khi thị trường mới, công ty thay ban lãnh đạo mới và ngay cả việc công ty chuyển sàn,…….. Tất cả những thông tin vô cùng quan trọng này bạn sẽ không thể tìm được ở những con số trên báo cáo tài chính.

Vì sao ư? Vì báo cáo tài chính chỉ cho bạn những con số, kế đến là nguyên tắc để hình thành lên những con số đó và cuối cùng là một loạt con số khác để thuyết minh cho những con số trước đó. Nhìn chung là toàn số với số, chính vì thế những thông tin “vô hình” dù có giá trị đến mấy cũng không thể nào xuất hiện trên báo cáo tài chính.

Khi đầu tư  vào một doanh nghiệp là chúng ta đang đầu tư vào tương lai của doanh nghiệp đó. Điều đáng nói là tương lai của doanh nghiệp lại phụ thuộc vào những thông tin bên trên.

Và cuối cùng thực tế đã chứng minh kể cả đọc BCTC đã được kiểm toán vẫn chết như thường

Đến ngày hôm nay vụ scandal sai lệch số liệu về hàng tồn kho và phải thu tại báo cáo tài chính của Gỗ Trường Thành (TTF) vẫn chưa hết dư chấn trên thị trường chứng khoán Việt Nam. Giá cổ phiếu đã giảm từ quanh 45,000 đồng xuống chỉ còn 3,000 đồng, gây không ít mất mát cho những nhà đầu tư đã tin tưởng vào ban lãnh đạo, vào BCTC đã được kiểm toán của TTF.

Như vậy bản thân báo cáo tài chính ngoài việc mắc những “vấn đề” mang tính cố hữu của mình, nó còn mang theo những vấn đề về mang tính “ngoại tác” từ phía con người. Hiện nay chúng ta chưa có số liệu để thống kế được rằng trong hai vấn đề trên, vấn đề nào là nguyên nhân của phần lớn những sai sót và gian lận trong báo cáo tài chính và có lẽ chúng ta cũng sẽ không bao giờ có. Tuy nhiên chúng ra hiểu rằng, báo cáo tài chính không bao giờ hoàn hảo và đây cũng không thể là kim chỉ nam duy nhất cho những quyết định đầu tư bài bản.

CategoriesBài viết doanh nghiệp

3 dấu hiệu “bất thường” nhìn từ NHP và Trường Giang

Thời gian gần đây thị trường thường xuyên nhắc đến hai cái tên Xuất nhập khẩu NHP và Xây dựng đầu tư Trường Giang. Chúng đặc biệt không phải vì mô hình kinh doanh mới lạ, vì quy mô công ty cỡ bự hay vì sở hữu một sản phẩm khác biết, chúng đặc biệt vì chúng được sở hữu bởi một con người đặc biệt. Người đã từng làm phó chủ tịch ủy ban giám sát tài chính quốc gia và đồng thời là cố vấn kinh tế cho nhiều đời thủ tướng.

Câu chuyện vốn dĩ không có gì nếu như những công ty của vị tiến sĩ này kinh doanh bình thường và giá cổ phiếu cũng biến động bình thường. Tuy nhiên có quá nhiều điều bất thường đã và đang xuất hiện ở hai công ty này, điều đáng nói đây đều là những “cảnh báo đỏ” cho một công ty có “vấn đề về tính trung thực” trong báo cáo tài chính.

Vốn điều lệ tăng nhanh và gấp

CTCP Sản xuất Xuất nhập khẩu NHP ra đời năm 2013 và lên sàn HNX chỉ hơn 1 năm sau đó. Với vốn điều lệ khi thành lập là 25 tỷ đồng, tài sản gần như 100% là các khoản phải thu. Bước sang năm 2014 công ty nhanh chóng tăng vốn lên gấp 5 lần, chạm mốc 125 tỷ đồng, điều đáng chú ý là lợi nhuận cũng vừa khít con số 7.5 tỷ đồng, giúp ROE đạt 6%, dư đúng 1% so với yêu cầu về ROE tối thiểu của HNX.

Lên sàn đầu năm 2015, công ty tiếp tục quá trình tăng vốn lên 175 tỷ và hoàn tất quá trình tăng vốn vào năm 2016 khi vốn điều lệ đạt mốc 276 tỷ đồng. Như vậy chỉ sau 3 năm từ một công ty vốn điều lệ 25 tỷ đồng và doanh thu bằng 0, công ty đã tăng vốn lên gấp hơn 10 lần.

Thực tế mà nói, việc tăng vốn nhanh chóng sau khi lên sàn là bất thường nhưng chúng ta cũng không hẳn phái “cắm cờ đỏ” nếu công ty dùng vốn vào đúng mục đích và mang lại hiệu quả. Ở đây NHP đã dùng số vốn tăng lên để làm gì?

Duy trì khoản đầu tư và phải thu chồng chéo “bất thường”

Với một công ty mới thành lập 3 năm và hoạt động trong ngành sản xuất bao bì, dĩ nhiên thứ chiếm 
phần lớn tài sản của NHP phải là tài sản cố định. Tuy nhiên, phần lớn tài sản của công ty này lại được đổ hết vào đầu tư tài chính và các khoản phải thu, tài sản cố định gần như bất động. 

Công ty không thuyết minh chi tiết các khoản mục đầu tư tại BCTC quý 3, tuy nhiên tính đến thời điểm báo cáo soát xét quý 2/2018 được công bố thì ba khoản đầu tư lớn tại NHP là: Công ty cổ phần đầu tư NHP (giá trị đầu tư 74 tỷ đồng, sở hữu 37% công ty), Công ty cổ phần thương mại và du lịch Kim Bôi (giá trị đầu tư 50 tỷ đồng, sở hữu 45% công ty), Công ty cổ phần xây dựng và đầu tư Trường Giang (giá trị đầu tư 62.8 tỷ đồng, sở hữu 24% công ty). Như vậy tổng số vốn đang đầu tư tại những công ty này lên tới 187 tỷ đồng. Điều đáng nói là tất cả những công ty này mặc dù đã được NHP đầu tư từ 2015 nhưng chưa công ty nào mang lại cho NHP bất cứ một khoản thu nhập nào trong những năm qua. Trong khi NHP đang kinh doanh thua lỗ và mỗi năm phải trả lãi vay gần 10% để duy trì những khoản đầu tư này. 

Vấn đề đáng quan ngại thứ hai là hơn 123 tỷ đồng khoản phải thu tại các bên liên quan, trong đó hai khoản đáng chú ý nhất là công ty TNHH Thịnh Phát (33 tỷ đồng) và Công ty cổ phần vật liệu xây dựng GDM (16.2 tỷ đồng, đã quá hạn gần 1 năm) đều là các công ty liên quan với Hội đồng quản trị và vừa là người mua, vừa là người bán của NHP. 

Những khoản đầu tư bất thường – Nguồn: BCTC NHP

So sánh những gì đã diễn ra ở các công ty như MTM, TTF, ….. với những gì đang diễn ra tại NHP khiến không ít nhà đầu tư đặt dấu hỏi nghi vấn. Liệu rằng doanh nghiệp này cố tình đưa công ty lên sàn, sau đó mua lại các dự án hoặc khoản đầu tư của mình ở các công ty khác với danh nghĩa đầu tư tài chính hoặc góp vốn, liên danh liên kết để làm đầy tài sản trên báo cáo tài chính do mình lập ra. Đồng thời, để có kết quả kinh doanh đẹp, hợp thức những con số khai khống đó, doanh nghiệp lại bán chịu cho đối tác là những người “ngồi cùng mâm” với mình. Cuối cùng thứ nhà đầu tư nhận được chỉ là những khoản đầu tư tài chính và phải thu chồng chéo với giá trị bằng không.

Công ty “bé hạt tiêu” nhưng triển khai toàn dự án “cỡ khủng”

Khác với NHP, công ty thứ hai của tiến sĩ Nghĩa lại đi kèm với những khoản đầu tư tài chính là những dự án đáng mơ ước với cổ đông công ty. Tại sao lại đáng mơ ước, bởi với một công ty có tổng tài sản chưa đầy 300 tỷ đồng, tiền mặt luôn thiếu hụt, việc thực hiện hàng loạt dự án với quy mô hàng trăm, hàng ngàn tỷ đồng thì đúng là quá khủng.

Hai dự án được ban lãnh đạo Trường Giang vẽ ra vào hai năm trước là dự án “Trang trại nuôi lợn theo hướng công nghiệp” tại xã Tân Thành, huyện Lương Sơn, tỉnh Hòa Bình với quy mô 218 tỷ đồng và dự án “Khu du lịch nghỉ dưỡng Ao Giới – Suối Tiên” tại huyện Hạ Hòa, tỉnh Phú Thọ với quy mô 1000 tỷ đồng. 

Bối cảnh nơi Xây dựng và Đầu tư Trường Giang thự hiện dự án. Ảnh: Google Map

Tuy nhiên cả hai dự án đều đang treo và mới chỉ có 30.5 tỷ đồng nằm ở xây dựng cơ bản dở dang và không có thay đổi gì so với năm 2017.

Dự án cũ chưa xong thì dự án mới đã lên kế hoạch, tại Đại hội cổ đông bất thường 2018 mới được tổ chức, Xây dựng Trường Giang tiếp tục thông qua chủ trương đầu tư Dự án mới Khu dân cư cao cấp Gành Gió tại xã Cửa Dương, huyện Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang. Vốn đầu tư dự kiến 1,620 tỉ đồng.

Như vậy tổng quy mô dự án hứa hẹn triển khai của TGG đã lên tới 2,820 tỷ đồng, gấp 10 lần tổng tài sản của công ty tại thời điểm hiện tại. Với một công ty mà tiền mặt gần như cạn kiệt, ban lãnh đạo công ty sẽ lấy nguồn lực từ đâu để thực hiện hàng loạt dự án cỡ khủng này, hay đó chỉ là những “bánh vẽ” để công ty tiếp tục huy động vốn từ chính những cổ đông chung thành của mình.

CategoriesBài viết đầu tư

Cẩn trọng với cổ phiếu quỹ

Cổ phiếu quỹ, khái niệm đã không còn xa lạ với nhà đầu tư Việt Nam khi gần 2 năm nay, hàng loạt doanh nghiệp lớn liên tục đăng ký mua lại cổ phiếu quỹ đã phát hành. Về mặt lý thuyết thì việc mua lại cổ phiếu quỹ là một hoạt động mang lại nhiều lợi ích cho cổ đông công ty, thậm chí ngay cả nhà đầu tư lỗi lạc Waren Buffett cũng coi việc doanh nghiệp mua lại cổ phiếu quỹ là một trong những tiêu chí đầu tư của mình.

Cũng chỉnh bởi những mặt tích cực trên lý thuyết đó mà việc săn đón những doanh nghiệp mua lại cổ phiếu quỹ cũng nhanh chóng trở thành một phương pháp đầu cơ thịnh hành. Tuy nhiên, thứ gì đã trở lên quá thịnh hành thì cũng nghiễm nhiên trở thành một công cụ để các doanh nghiệp lợi dụng “lèo lái” cổ phiếu của chính mình và người phải chịu thiệt hại cuối cùng lại chính là nhà đầu tư.

Vậy tại sao việc mua lại cổ phiếu quỹ về lý thuyết lại tích cực?

Trước tiên là về mặt cung cầu.

Việc doanh nghiệp mua lại cổ phiếu quỹ sẽ làm giảm số lượng cổ phiếu đang lưu hành ngoài thị trường, từ đó làm giảm nguồn cung và giúp giá cổ phiếu có động lực tăng trong cả ngắn và trung hạn. Vào đợt giảm mạnh đầu quý 2 vừa qua, hàng loạt doanh nghiệp ồ ạt đăng ký mua vào cổ phiếu quỹ, không khó để thấy rằng đây chỉ là một “chiêu thức” được sử dụng để hỗ trợ giá cổ phiếu trong ngắn hạn.

Thứ hai là cổ phiếu quỹ là dạng cổ phiếu doanh nghiệp “khóa trong két”.

Lượng cổ phiếu này sẽ không được trả lợi tức, không có quyền biểu quyết,…. Như vậy nếu việc mua lại cổ phiếu quỹ không làm giảm tiềm năng lợi nhuận trong tương lai thì hành động này sẽ giúp 2 chỉ số quan trọng là EPS (lợi nhuận trên một cổ phần) và ROE (Lợi nhuận trên vốn cổ phần) tăng lên nhanh chóng, hay lợi ích của mỗi cổ đông sau khi doanh nghiệp mua lại cổ phiếu quỹ sẽ tăng lên ngay lập tức.

Lý do thứ ba là chính cổ phiếu quỹ cũng đồng thời như một khoản đầu tư tài chính của doanh nghiệp.

Đây là điều chúng đã thấy trong hành động mà Kido Group và Masan Group đã làm trong 3 năm qua. Khi bản thân ban lãnh đạo nhận thấy giá cổ phiếu của mình đã khá “hấp dẫn” so với giá trị thực thì chính bản thân danh nghiệp cũng sẽ chủ động mua lại cổ phiếu quỹ và lựa chọn một thời điểm thích hợp trong tương lai để bán ra kiếm lời.

Và lý do cuối cùng là một hành động mang tính chất “tiết kiệm” cho cổ đông.

Điều dễ thấy là khi một doanh nghiệp thừa tiền mà chưa biết chi tiêu vào đâu thì có 2 sự lựa chọn đó: (1) Trả cổ tức bằng tiền mặt, (2) Mua lại cổ phiếu quỹ. Cả 2 hình thức này đều giúp tăng lợi ích cho cổ đông, tuy nhiên việc mua lại cổ phiếu quỹ sẽ giúp cổ đông giảm được khoản thuế thu nhập cổ tức (ở Việt Nam là 5%), đồng thời lại có thêm sự lựa chọn là là bán lại hay tiếp tục nắm giữ.

Tích cực nhưng đang bị “lợi dụng”

Nói một đằng làm một nẻo.

Đây là tình huống thường gặp trên thị trường khi một số doanh nghiệp thông báo kế hoạch mua lại cổ phiếu với khối lượng lớn và giá cao nhằm đẩy giá cổ phiếu tăng mạnh, nhưng sau đó không thực hiện hoặc thực hiện rất ít.

Ví dụ rõ ràng nhất cho trường hợp này là Tổng công ty Khí Việt Nam (GAS) đầu năm 2015 đăng ký mua vào 10 triệu cổ phiếu quỹ với giá tối đa 100,000 đồng/cổ phiếu, đây là giá khá cao vì vào thời điểm đó giá thị trường của GAS chỉ dao động quanh 65,000 đồng/cp. Với mức giá “hời” như vậy nhưng thực tế, GAS chỉ mua vào vỏn vẹn 6% số cổ phiếu đã đăng ký mua và giải thích lý do là “vướng mắc về thủ tục đăng ký”. Một công ty tầm cỡ khác là Hoàng Anh Gia Lai (HAG) cũng đăng ký mua lại 10 triệu cổ phiếu quỹ nhưng rồi sau đó lại hủy kế hoạch, lý do được đưa ra là do công ty cần dồn tiền tập trung vào các dự án mới. 

Dễ dàng sử dụng tiền của doanh nghiệp để giúp một số cổ đông đặc biệt thoái vốn ở mức giá cao.

Trên thị trường gặp không ít tình huống éo le khi giá cổ phiếu sau một thời gian tăng rất mạnh thì lúc này công ty thực hiện đăng ký mua lại lượng lớn cổ phiếu quỹ, điều mà đúng ra doanh nghiệp nên làm lúc giá cổ phiếu ở vùng giá thấp. Và sau một thời gian doanh nghiệp mua cổ phiếu quỹ, giá cổ phiếu giảm nhanh chóng. Vấn đề là khi doanh nghiệp thực hiện mua cổ phiếu quỹ, bản thân cổ đông không thể biết được danh tính của bên bán cổ phiếu quỹ là ai, dù là hình thức thỏa thuận hay khớp lệnh.

Và cuối cùng là sử dụng chính việc mua lại cổ phiếu quỹ để tăng tỷ lệ biểu quyết, phục vụ cho lợi ích cá nhân thay vì lợi ích của cổ đông.

Đây là “hành động” chưa phổ biến ở Việt nam nhưng cũng được một số doanh nghiệp sử dụng trong thời gian gần đây khi các cổ đông “đặc biệt” muốn củng cố hơn nữa vị thế của mình trong doanh nghiệp.

Như chúng ta đã biết việc mua cổ phiếu quỹ sẽ làm giảm số lượng cổ phiếu đang lưu hành và từ đó tăng tỷ lệ sở hữu của những cổ đông còn lại. Vấn đề là nếu việc mua lại cổ phiếu quỹ được thực hiện trong trạng thái dư giả tiền mặt không biết đầu tư vào đâu là hành động đúng đắn thì việc cố gắng mua lại cổ phiếu quỹ trong trạng thái “cạn” tiền là một hành động thiếu thông minh và không khỏi để lại nhiều dấu hỏi về tính trung thực.

Nhìn chung thị trường chứng khoán là thị trường của sự kỳ vọng và niềm tin. Việc doanh nghiệp công bố mua lại cổ phiếu quỹ dù là vì mục đích gì thì cũng sẽ trở thành một động lực giúp cổ phiếu có những biến động tích cực. Tuy nhiên, nếu bạn là một nhà đầu tư thông minh, hãy bình tĩnh để tìm hiểu xem hành động mua lại cổ phiếu quỹ của doanh nghiệp có thực sự phù hợp và trung thực hay không trước khi có những quyết định mua bán của riêng mình.

CategoriesBài viết doanh nghiệp

Mối quan hệ “bất thường” giữa AMV và SRA

Một hình ảnh hơn triệu lời nói, nó ghi lại toàn bộ thao tác của AMV (Việt Mỹ) và SRA (Sara Việt Nam).

Bạn nào lười xem hình thì mình tạm Shortnote thế này, case này đơn giản lười viết nhiều:

– Q2/2017: AMV và SRA cùng trình kế hoạch tăng vốn bằng cách phát hành riêng lẻ cho 5 cá nhân từ 20 tỷ lên 270 tỷ, dự kiến sau phát hành các cá nhân này sở hữu 93% mỗi công ty. Tuy nhiên chỉ có AMV là thành công.

Sau đó AMV dùng thủ thuật “Niêm yết cửa sau” đẩy CTCP bệnh viện Việt Mỹ (trước đó cảu Kanpeki) lên sàn mà không cần thông qua quy định niêm yết. Lúc này tài sản của Việt Mỹ không còn gì ngoài 2 khoản phải thu tại Lou và Sara Phú Thọ.

– Q2-Q4/2017: AMV và SRA cùng ghi nhận tăng mạnh doanh thu và lợi nhuân, tuy nhiên tiền không thấy đâu, chỉ thấy tồn kho và phải thu xuất hiện. Soi kỹ hơn thì thấy 2 doanh nghiệp này sử dụng Cross Trade (giống cách TTF làm) để tạo doanh thu và hàng tồn kho khống.

Cách làm: AMV mua bán qua lại tạo doanh thu với 3 công ty con của SRA. Tương tự, SRA mua bán qua lại tạo doanh thu với 3 công ty con của AMV. Cả 6 công ty này đều được thành lập cùng 1 lúc.

– Hiện tại: SRA nhắc lại kế hoạch phát hành cổ phiếu ngày xưa với mục đích mua lại 2 công ty mới thành lập là: Sara Phú Thọ và CTCP đầu tư bệnh viện Sara.

Tựu chung lại thì quanh quẩn mấy cái tên:
(1) CTCP Kanpeki – của bà Hạnh
(2) CTCP Sara Phú Thọ
(3) CTCP Đầu Tư
(4) 3 công ty con của AMV
(5) 3 công ty con của SRA

Bán cổ phiếu giá xx ngàn đồng – với giá vốn 0 đồng —> Chu trình kết thúc!

P/s: Nhiều bạn đang vui mừng vì AMV, SRA tăng và kiếm được sữa cho con, tuy nhiên cần phải hiểu, cách đẩy giá kiểu này nếu “đổ bô” thì sàn liên tục và mất luôn thanh khoản. Nguyên tắc: Tiền không trong tài khoản các bạn thì nó không phải của các bạn.

Bài viết mang tính quan điểm cá nhân, Thân!

CategoriesBài viết doanh nghiệp

Những dấu hỏi trên BCTC của DLG

Dưới đây là một số vấn đề mình cho rằng nhà đầu tư nếu đang là cổ đông của Tập Đoàn Đức Long Gia Lai – Mã DLG thì nên đặc biệt chú ý. Những cái chết thường được báo trước quá 2 thứ: con người / con số.

1. Tài sản cố định

Tài sản cố định hiện tại gần như tập trung toàn bộ vào 2 dự án BOT được hoàn thành vào năm 2015 là: Dự án BOT quốc lộ 14A đoạn KM 817 đến 887 và Dự án BOT Gia Lai – Đường HCM đoạn Pleiku km 1610 với tổng giá trị gần 2,300 tỷ đồng.

2. Gần như không có khả năng trả nợ gốc vay

Tất cả các khoản nợ của DLG gần như toàn bộ đều bắt đầu phát sinh vào năm 2015, với thời hạn vay là từ 110-140 tháng. Vốn vay được đẩy vào 2 dự án chủ lực là 2 tuyến BOT và 2 dự án cao su. Hiện tại cả 2 dự án BOT mặc dù đã đưa vào hoạt động nhưng không mang lại hiệu quả kinh doanh, 2 dự án trồng cao su cũng chết lâm sàn và đang bị treo không tiếp tục triển khai, các dự án bất động sản đứng im. Hiện tại DLG không có nguồn thu nào đáng kể để có thể đủ khả năng trả nợ khi các khoản nợ gốc đến kỳ đáo hạn.

3. Cơ cấu doanh thu kỳ lạ

DLG là tập đoàn đa ngành nhưng chúng ta không khó để thấy tỷ trọng tài sản gần như toàn bộ nằm dưới 2 dự án BOT và các khoản phải cho vay các bên liên quan. Tuy nhiên nguồn thu chính yếu lại đến từ bán linh kiện điện tử và phân bón, 2 lĩnh vực chiếm tỷ trọng rất nhỏ trong toàn bộ tài sản của DLG.

4. Huy động vốn, không triển khai dự án lại mang vốn cho vay nội bộ

DLG tăng vốn liên tục hàng năm, kết quả là từ số vốn điều lệ 352 tỷ năm 2011, đến hiện tại số vốn điều lệ của DLG đã gấp 8 lần, đạt con số 2,850 tỷ. Tuy nhiên toàn bộ số vốn tăng thêm không thấy được đưa vào sản xuất kinh doanh mà gần như toàn bộ mang đi cho vay các tổ chức và cá nhân liên quan với lãi suất thấp (thấp hơn cả lãi suất DLG đi vay các ngân hàng). Trong đó có những tổ chức cho vay số tiền rất lớn lên tới 300-500 tỷ đồng nhưng về quan hệ cổ đông thì DLG chỉ sở hữu quanh 1-2% cổ phần. Điều đáng chú ý hơn nữa là thời gian vay là ngắn hạn nhưng dư nợ với các đơn vị này duy trì và tăng liên tục trong vòng 4 năm qua.

5. Vấn đề với công ty DL1

DL1 là công ty độc lập về báo cáo tài chính với DLG, tuy nhiên cùng thuộc một chủ sở hữu là ông Bùi Pháp. Năm 2016 DL1 tăng vốn từ 31.4 tỷ lên 169 tỷ, đến năm 2017 tăng vốn khủng lên 1,012 tỷ đồng bằng cách phát hành thành công 84.3 triệu cổ phiếu cho cổ đông hiện hữu, sau đó DL1 dùng toàn bộ số vốn tăng thêm mua lại 98% cổ phần của CTCP Đầu tư – Xây dựng Vạn Gia Long và phần vốn góp tại Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Đồng Phú Hưng (http://s.cafef.vn/dl1-245116/co-phieu-tang-900-kem-tang-von-khung-dl1-tu-ben-xe-pho-nui-tro-thanh-cong-ty-7000-ty-chi-sau-1-nam.chn).

Tuy nhiên khi hợp nhất báo cáo tài chính của 3 công ty lại thì toàn bộ tài sản lại nằm dưới khoản trả trước cho người bán, cho vay và hàng tồn kho. Trong đó riêng khoản trả trước cho người bán và cho vay đã chiếm gần 1,500 tỷ đồng. Điều đáng nói là DL1 không có dự án nào thực sự nổi bật trong những năm tới, vậy tại sao lại phải trả trước cho người bán một số tiền lớn như thế?  

error: Nội dung đã được bảo vệ!