Tháng này là chuỗi ngày bận rộn khi lịch công tác dày đặc và công việc của Wi, VCI cũng vào mùa cao điểm sau dịch. Việc dành ra time đọc sách trước kia đã là xa xỉ, giờ lại càng xa xỉ hơn, nhưng tự thấy nếu không đọc sách mình sẽ mu muội đi lúc nào mà không biết, vậy nên phải đọc.

Thấy trên bàn làm việc của đồng nghiệp có quyển “Tỷ phú bán giày” của Tony Hsieh, ngứa tay lên lấy đọc thử vài dòng, nghe nói quyển này cũng kinh điển. Nhưng quả là pha đọc thử không nuối tiếc, quyển sách này chạm đúng vào những gì mà Wi đã và đang trải qua, đồng cảm với Tony nên đọc một mạch, tựu chung lại là cũng hay.

Continue reading